khi bình minh đến truyện dịch

Đọc truyện Bình Minh Chi Kiếm cv được convert bởi KOL full miễn phí tại metruyenchu.com nhưng hắn cũng không nghĩ tới chính mình thật vất vả sau khi thành công vậy mà còn cần mang theo cỗ thân thể này từ trong quan tài leo ra, đồng thời đối mặt hai cái bị dọa phát sợ "Đại lão mau tới nhập, góp tôi làm bài tập!" "Đại lão mau tới nhập, giúp tôi đi thi!" "Đại lão mau tới nhập, góp tôi tán phái nam thần!" "Đại lão, nghe nói sinch nhỏ đau lắm, sau này em sinh nhỏ, tốt là anh" Bùi Duật Thành: "" Mời chúng ta đón phát âm cỗ truyện Ấm áp có em, ngọt ngào và lắng đọng gồm anh của người sáng tác Quẫn Quẫn Hữu Yêu. Trong khi đó, một bộ phận không khí lạnh ở Trung Quốc đang có xu hướng dịch dần xuống phía nam, có khả năng cao sẽ tương tác với cơn bão mới, khiến diễn biến về bão trên Biển Đông những ngày tới rất phức tạp. 7 Nguyễn Thị Minh Khai, Phường Bến Nghé, Quận 1, TP TT - Sau khi thu được thành công mỹ mãn từ hình thức quyên góp cộng đồng cho tập 1 của bộ truyện tranh dã sử Long Thần Tướng, ngày 20-11 nhóm tác giả của Long Thần Tướng đã chính thức "khai màn" Trong Tân dòng sông ly biệt, vai diễn Mộng Bình của nữ diễn viên Lạc Gia Đồng từng bị khán giả đặc biệt ghét bỏ. Cô là con gái út của gia đình nhà họ Lục có chị cả Lục Y Bình do Triệu Vy thủ diễn và chị hai Lục Như Bình do Lâm Tâm Như đóng. Dù trong phim, cái kết của Mộng Bình bất hạnh nhưng ngoài đời cô lại viên mãn hơn hẳn 2 cô chị gái màn ảnh. Rencontre Sous X Didier Van Cauwelaert Résumé. Nội dung Chiến Binh Từ Thế Giới Khác. Bạn có muốn tìm một công việc? Ngay cả khi phải trả giá bằng linh hồn của bạn? Nếu vậy, thì bạn đã tìm đúng nơi rồi đấy. Trang web tư vấn săn việc của chúng tôi. Soul Sellers, là một trang hướng đến những người sẵn sàng bán linh hồn của họ để kiếm việc làm. Đúng vậy, những người như bạn. Bạn đang giao dịch với thiên thần hay ác quỷ? Thanh niên Kang Chul Ho người làm việc tự do 30 tuổi là một điển hình của đại đa số sinh viên đại học vừa ra trường thất nghiệp, nợ nần, mồm ngậm hành,… Một hôm, thanh niên này lướt web tìm việc làm thì lại bị xuyên không sang một thế giới khác toàn là chiến tranh. Với thân phận mới là Parsons, liệu thanh niên này phế vật này có thể chứng minh rằng mình xứng đáng làm main của bộ truyện? Nhóm dịch Mega Team, Góc Truyện Tranh, Manhwatv Mời các bạn đón xem những chap mới nhất của bộ truyện tranh [Chiến Binh Từ Thế Giới Khác] hàng tuần trên nhé. Link truyện tranh tiếng anh tham khảo cho bạn nào muốn tìm hiểu thêm về. Chiến Binh Từ Thế Giới Khác [Chiến Binh Từ Thế Giới Khác] English Visited times, 1 visits today Xem thêm Trang chủ Khi bình minh hé rạng Rank 18th, it has 391 monthly views Tên khác Yoake no Toki Tác giả Teki Yatsuda Họa sỹ Teki Yatsuda Thể loại One shot, Romance, Shounen Ai, Tragedy Năm phát hành 2019 Tình trạng Hoàn thành 0 bình luận Chuẩn bị khăn giấy trước khi đọc truyện T_T Read First Read Last MANGA DISCUSSION ĐỪNG CMT HỎI MẬT KHẨU! Đừng chọc nhóm dịch cáu. Hãy bình luận văn minh nhé. GENRES Action Adult Adventure Comedy Cross-dressing Detective Dirty Talk Doujinshi Drama Fantasy Hardcore Historical Horror Nipple Play Office Worker One shot Otaku Public Play/Exhibitionism Romance Same age School Life Sci-fi Shounen Ai Slice of Life Smut Soft Yaoi Sports Supernatural Toys Tragedy Urination Yakuza Yaoi Younger seme YEAR OF RELEASED 2022 2021 2020 2019 2017 2016 2014 Nếu o muốn cho nhg ng dưới 16 tuổi đọc thì ok o nói j nhưng mà cái việc mà nhà dịch nói ” nhắc r mà còn thực hiện là lũ vô học “? O thấy vô duyên hay j ạ, mk đủ tuổi r nhưng vấn đề chính của truyện này o phải nằm ở cảnh H đâu ạ mà tính ra chủ đề chính là cái cảnh buồn ý bn ạ, khi mà nhìn thấy câu vừa xong kiểu như dell muốn đọc nx luôn ý ăn nói sao vô văn hóa vậy, đọc xog mà bức xúc vaiz 🤬 nói thật luôn ý là có phải ng o vậy hay súc vật và t cx nói luôn là block tự nhiên t cx dell muốn nhìn thấy cái nhà dịch này luôn ý. Năm nào tháng nào ngày nào, giờ nào phút nào giây nào đó.... Thế giới bên dưới vẫn như mọi khi, khu vực có thể quan sát được trời trong xanh, không có gió và mây mỏng. Cao Văn lặng lẽ nhìn xa xôi, thăm thẳm xuống cảnh quan bên dưới, im lặng suy nghĩ chuyện cuộc sống —— dù sao thì hắn cũng không làm được việc gì khác. Hắn cũng không nhớ rõ bản thân mình đã ở trạng thái này được bao nhiêu năm rồi, cũng không biết bây giờ mình là bộ dáng gì, mặc dù hắn có thể phân biệt được ngày đêm, phán đoán được thời gian, xong với cái vòng lặp thời gian ngày đêm của mấy chục vạn năm tới, hắn cũng lười tính toán. Chính mình coi như xuyên qua đi? Nói thật, liên quan tới “Xuyên qua” Cao Văn nhìn chuyện này rất thoáng, cũng không phải nói hắn giác ngộ được bao nhiêu mà có thể xem nhẹ chuyện sinh tử, chỉ là đời trước đi máy bay, thời điểm rơi xuống hắn liền ý thức thế sự vô thường sinh tử tại ý trời, rốt cuộc ở trong hoàn cảnh sống chết đó, thà có cơ hội xuyên qua còn hơn thực sự rơi xuống, hắn chỉ không biết chính mình tại sao sau khi xuyên việt lại ở trạng thái trôi nổi trên bầu trời này nữa… Còn một hơi thở thì có trời mới biết bao nhiêu ngàn năm. Cao Văn không biết mình hiện tại đang ở dạng trạng thái gì, hắn cũng không cách nào di chuyển thị giác được, càng không cảm giác được sự tồn tại của thân thể, trên thực tế ngoài trừ thị giác, hắn đã triệt để mất đi khả năng nhận biết đối với thế giới bên ngoài, cho nên bây giờ hắn cũng không xác định được bản thân mình chỉ là một sợi tàn hồi hay là một xác chết lơ lửng trên không trung. Tuy nhiên, có thể xác định rằng, hiện tại hắn tuyệt đối không phải dùng hình dáng con người bình thường ở chổ này trôi nổi. Bởi vì hắn có thể khẳng định, nếu như dùng tinh thần của một người bình thường tuyệt đối không thể cứ lẻ loi trơ trọi ở trên trời mấy vạn năm như vậy, lại còn có thể giữ trí nhớ hoàn chỉnh, tư duy rõ ràng, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi ở chỗ này suy nghĩ đến chuyện cuộc sống. Người bình thường chắc sớm điên rồi. Nhưng hắn không điên, chẳng những không điên, mà còn có trí nhớ xuất sắc. Mấy chục ngàn năm trôi qua, không ảnh hưởng chút nào tới trí nhớ của Cao Văn, cho đến tận hôm nay hắn vẫn có thể nhớ lại rõ ràng những điều mình đã trải qua trong giây phút cuối cùng như những tiếng la hét, cảnh báo của máy bay, những rung động dữ dội từ cabin, thế giới lộn nhào bên ngoài cửa sổ, mặt nạ thở mà người ngồi ghế bên cạnh không thể đeo và tiếng ồn lớn khi máy bay tan vỡ trên không trung. Tất cả mọi chuyện đều rõ ràng như vừa mới hôm qua, mà hắn đều có thể rõ ràng nhớ kỹ, ngay sau tiếng động lớn, hắn mở mắt ra lần nữa, hắn đã thật sự bị sốc đến như thế nào khi nhận ra bản thân trôi nổi trên bầu trời của hành tinh xa lạ như này. Ngay từ khi mở mắt ra lần nữa, hắn đã biết thứ mình đang nhìn nhất định không phải là biển và trời đất hằng ngày mình vẫn thấy, vì vậy hắn đã dành một chút thời gian để suy nghĩ và chấp nhận sự thật rằng, mình đã đến một thế giới khác, sau đó lại dùng thời gian dài hơn để nghiên cứu làm thế nào để có thế kết thúc trạng thái trôi nổi này. Thật đáng tiếc, chuyện sau đó dường như không thành công. Hắn phát hiện mình bị "Cố định", hoặc đúng hơn là ngay thời khắc này hắn căn bản không có năng lực hoạt động, giống như hắn trở thành một “con mắt cố định” nhìn xuống thế gian, nhưng vẫn bị hạn chế gắt gao vị trí trước mắt. Hắn có thể nhìn chăm chú xuống phía dưới, thậm chí hắn chỉ có thể nhìn vào một điểm khu vực giới hạn phía dưới- khu vực này là một lục địa bất thường với một vòng tròn đại dương xung quanh nó, nhưng tầm mắt của hắn căn bản không thể mở rộng ra để nhìn thấy xung quanh. Hắn không cách nào chuyển động ánh mắt sang trái phải, cho nên cũng không thể xác định được bên ngoài đại dương kia có hay không một lục địa khác – đồng dạng nguyên nhân, cho đến hôm nay hắn cũng không thể nhìn ra toàn bộ thế giới này là bộ dáng gì. Hắn thậm chí không xác định được cái thế giới này có phải còn tồn tại một thiên thể khác – nói không chừng nhắm con mắt, xoay đầu một cái liền nhìn thấy TM một thượng đế râu bạc đang giơ cái đèn tựu quang chiếu sáng mọi vật. Nghĩ thật hay… Dù cho có quay ngược về sau chỉ có thể thấy một lão râu bạc cầm đèn tựu quang chiếu sáng mọi vật cũng được. Nhưng hết thấy đều là hy vọng xa vời, con mắt chỉ nhìn xuống lục địa kia lại không cách nào đổi phương hướng. Thế nhưng cố gắng một thời gian rất lâu, Cao Văn có thể tìm được một khả năng mà thị giác có thể hoạt động – mặc dù không cách nào xoay chuyển trái phải, nhưng hắn có thể tiến hành phóng to tầm mắt cũng như thu nhỏ, hoặc nói là rút ngắn cùng đẩy xa thị giác của chính mình. Về phát hiện này, hắn quả thực cao hứng một thời gian rất lâu, sau đó liền thử nghiệm đủ loại phóng to thu nhỏ tầm mắt của chính mình, nhưng dù có kéo xa tầm mắt đến cực hạn cũng không cách nào quan sát được bên ngoài vòng đại dương kia, nhưng ít ra hắn có khả năng phóng to ánh nhìn trên khu vực lục địa bên dưới, xem đến cùng là có thứ gì. Phía trên cây vỏ xanh um tươi tốt, khả năng sinh sôi lập nghiệp, rất rõ ràng là tồn tại sinh mệnh. Nếu như có thể nhìn một chút sinh hoạt hằng ngày của mọi người dưới dị giới cũng xem là tốt rồi, mặc dù bản thân mình chỉ có thể ở chổ này lơ lửng, nhưng ít ra quan sát đám người phong thổ dưới dị giới cũng coi như giải khuây cho bớt nhàm chán đúng không? Sau đó hắn liền đem tầm mắt của chính mình phóng to đến điểm gần nhất, gần đến có thể rõ ràng quan sát được ngọn cây cọng cỏ trên mặt đất mới thôi. Ngày nào đó, hắn tuyệt vọng phát hiện, trên mặt đất có một nhóm động vật... có vú… Trọng điểm là còn không có một loại sinh vật nào học được cách đứng thẳng đi lại… Thế nhưng không có việc gì, Cao Văn rất có kiên nhẫn —— có lẽ trước kia khi còn sống, hắn là con người không mấy kiên nhẫn, nhưng từ khi xuyên qua thành một điểm nhìn chỉ có thể nhìn xuống, hắn phát hiện hóa ra mình thật sự có tính kiên nhẫn rất cao. Hắn cứ thế sửng sốt chờ đến khi đám khỉ kia học được cách đứng thẳng đi lại mỗi ngày. Sau đó lại qua rất nhiều năm, hắn tận mắt thấy người đầu tiên tạo ra lửa trong nháy mắt. Là lấy đá đập ra lửa. Tất cả thay đổi, cũng chính là do ngọn lửa kia mà hình thành. Cao văn không biết xảy ra chuyện gì, nhưng ở trên mặt đất từ khi tạo được lửa, về sau hắn liền cảm thấy tất cả đột nhiên đều "Biến nhanh", hoặc nói hắn phát hiện thời gian trôi ra hình như có chút vấn đề - trên mặt đất mọi việc bắt đầu tiếp diễn nhanh chóng, giống như đoạn video bị tua vô số lần. Hắn thấy những chủng tộc người kia kiến tạo nên bộ lạc nguyên thủy, sau đó từ bộ lạc lại trở thành bang, hắn cũng thấy đám người đó sử dụng thứ giống như ma pháp hay một dạng kỹ xảo để mở rộng đất đai biên giới. Nhưng còn chưa kịp đợi hắn nhìn rõ trên mặt đất đến cùng là phát sinh ra chuyện gì, thì một vương quốc vừa mới hình thành đã biến thành phế tích, ngay sau đó lại có một sinh vật hình người theo các ngõ ngách của phế tích một lần nữa sinh sôi nảy nở… Nhân loại từ các chủng tộc khác nhau bắt đầu tranh đoạt không gian sinh tồn trên đại lục, bọn hắn thành lập đủ mọi vương quốc, đủ loại tín ngưỡng, hô to đủ loại danh hiệu thần linh và chinh chiến khắp xa trường, sau đó lại nhanh chóng lụi bại. Tiến trình không ngừng tăng tốc, Cao Văn dần dần không cách nào xử lý hết một lượng tin tức lớn này, hắn thấy phảng phất một dạng sinh vật giống rồng đột nhiên xông đến ngay tầm mắt, nhưng lại không biết “Rồng” đến cùng là từ trên đại lục tiến hoá thành hay là đến từ bên ngoài đại dương bí ẩn kia. Hắn thấy có đao binh hưng khởi, chiến hỏa liên miên cơ hồ thiêu hủy toàn bộ đại địa, nhưng trong nháy mắt lại một nền văn minh mới được tạo dựng lên. Từ đó về sau trải qua một thời gian, hắn mới ý thức được không phải tiến trình phát triển trên mặt đất tăng nhanh, mà là chính mình “Nhảy qua” hàng loạt các tin tức. Dường như quá trình “Quan sát” của hắn đang trở nên đứt quãng, theo quan sát ban đầu biến thành mấy năm thậm chí vài chục năm mới có thể ghi chép thành vài ba hình ảnh, mà giờ này những khoảng cách to lớn của hình ảnh dần hiện ra, khiến cho hắn sinh ra ảo giác của tiến trình tăng tốc. Lúc trước hắn không cách nào ý thức được điểm này, bởi vì bên trong thị giác các quan sát bị cắt đứt, tư duy của bản thân hắn cũng bị đứng im theo. Mà khi điểm nhìn một lần nữa khôi phục hoạt động, suy nghĩ của hắn giống như không có khe hở nào mà tiếp tục hoạt động. Cho nên hắn căn bản không ý thức được vấn đề phát sinh trên người mình. Thật đau khổ. Cao Văn thấy ba chữ này trong đầu tựa như tia chớp xẹt qua, nhưng ý nghĩa thật sự của dòng suy nghĩ này thực tế chỉ sợ dùng đến thời gian trăm năm. Bởi vì hắn thấy rõ sự thay đổi lớn lao trên mặt đất – trong đầu vừa mới chạy ra ba chữ đồng thời, liền có một vương quốc đang cường thịnh biến thành phế tích. Cao Văn không biết tất cả những thứ này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết đây nhất định không phải là tình huống bình thường. Theo các sự việc không ngừng lướt qua, khoảng cách thời gian dùng năm làm đơn vị tính toán trong tấm hình, từ suy nghĩ đến ý thức của hắn kỳ thật đã sắp muốn biến mất. Mỗi một trăm năm, thời gian hắn suy nghĩ cộng lại chỉ sợ vẫn chưa đến một giây đồng hồ. Đồng thời tư duy bị gián đoạn” còn đang không ngừng lặp lại. Bởi hắn ý thức được sự vật trên mặt đất đã nhảy vọt đến tốc độ không thể tưởng tượng được, những hình ảnh phản chiếu nhanh chóng biến đổi, những "đường trượt" chuyển đổi giống như đèn lơ lửng và bóng tối sắp đạt đến mức mà họ hoàn toàn không thể hiểu nổi. Cứ theo đà này, có lẽ trong một cái nháy mắt nào đó, cái tên “Cao Văn” liền triệt để tiên tán tại nơi không thể lý giải này, hắn liền bên trong nháy mắt đó mà vĩnh viễn ngủ say, cũng không có cơ hội khởi động lại. Không biết bao nhiêu vạn năm trước cho đến nay, Cao Văn lần đầu sinh ra cảm giác cấp bách, hắn bắt đầu điên cuồng thôi thúc suy nghĩ của mình, muốn tránh thoát khỏi loại cục diện này, hắn cảm thấy đầu óc của mình xoay chuyển nhanh chóng nếu hắn còn có chức năng nói chuyện, vô số suy nghĩ như nước phun dũng mãnh, nhưng mà nhìn xem “hình chiếu” trên mặt đất không ngừng hoán đổi, hắn biết trình độ tư duy của mình kỳ thật đã rất chậm, chờ một khung hình cũng phải mất đến nghìn năm. Đương nhiên, nói như vậy hơi cường điệu quá, nhưng tình huống thật cũng không khác biệt lắm. Thoát ly cục diện này, thoát ly cục diện này, thoát ly cục diện này, thoát ly cục diện này… Không cần biết biện pháp gì, mặc kệ hình thức gì, nhất định phải thoát ra khỏi cục diện này, cho dù là bản thân trở lại trong khoan máy bay đang sắp rơi vỡ kia, cũng không thể ở nơi khó giải thích này mà chết một cách khó hiểu như vậy được Nhưng ngay lúc hắn tưởng như mình sắp triệt để tiêu tán hoặc chết lặng trong nháy mắt đó, đột nhiên một âm thanh không biết nơi nào truyền đến “Sự cố năng lượng, máy chủ không thể khởi động lại. Chương trình giải thoát đã được bắt đầu. " Trong nháy mắt đó, điểm nhìn cố định biến mắt – trước mặt Cao Văn là một mảnh tối tăm. Nhưng suy nghĩ của hắn lại không hề dừng lại. Lần đầu tiên trong vô số năm qua, hắn “Nhắm mắt” trong thời điểm vẫn còn đang suy nghĩ. Hắn không biết mình đã ngây người trong bóng tối bao lâu, hắn cảm thấy mình phảng phất lại cuồn cuộn, lại rơi xuống, khi tiến vào một nơi chật chội lạnh lẽo, đủ loại tri giác xa lạ từ toàn thân truyền tới, đầu óc của hắn cũng hỗn loạn tưng bừng, mà trong hỗn loạn, hắn loáng thoáng nghe được một giọng nữ trẻ tuổi, cái âm thanh kia nghe tương đối bối rối “ Đừng…Trước đừng giết ta! So với việc cấp thiết là ép vách quan tài của tổ tiên nhà các người lại còn không quan trọng hơn sao!" ✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯Cầu Kim PhiếuPhiếu✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯ Gắng sống đến bình minh là một truyện vừa khai thác đề tài cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại 1941 - 1945 của nhà văn Vasil Bykaŭ, ra đời năm 1973. Tác phẩm là một câu chuyện sinh động và nhiều cảm xúc về những suy nghĩ, hành động của một sĩ quan trẻ trước gian nguy thử thách, trong đó thấp thoáng hình bóng của chính tác giả. Bối cảnh truyện diễn ra vào mùa thu năm 1941. Anh chiến sĩ 22 tuổi Igor Ivanovsky mới tốt nghiệp trường sĩ quan, chàng trai trẻ đã trải qua một mối tình tuyệt đẹp với một nữ sinh. Và tình yêu đã gắn kết họ vào lúc bình minh. Trong một trận đánh, Igor bị thương tới mức gần như kiệt sức. Anh đành nằm phơi mình trên đường cái, chờ lúc bình minh thức giấc, chờ quân thù đi qua để tiêu diệt và họa may ra mới hoàn thành nhiệm vụ. Chàng Trung úy trẻ chợt nhớ về những kỷ niệm xưa. Nhiều nhất là mối tình với một người, một bạn học, một đồng chí, một điệp viên Hồng quân - Yaninka. Anh bỗng nuối tiếc vì không thể nói ra tình cảm của mình khi chia tay. *** “Gắng Sống Đến Bình Minh" là một truyện vừa đầy sinh động và cảm động về hành động của một sĩ quan trẻ, trong đó thấp thoáng hình bóng của chính tác giả - một sĩ quan trẻ đã tham chiến và chứng kiến các sự việc được kể ra trong truyện. Cùng với truyện “Đài tưởng niệm”, hai truyện “Gắng Sống Đến Bình Minh" và “Đài tưởng niệm" đã đưa tác giả tới bục vinh quang được tặng giải thưởng cao quý - Giải thưởng văn học Quốc gia Liên Xô cũ. Như một tiền định, chàng sĩ quan trẻ Ivanôpxki 22 tuổi, mới tốt nghiệp trường sĩ quan ra cầm quân, gặp gỡ một tình yêu bất ngờ với cô học sinh chuyên nghiệp con một họa sĩ. Và tình yêu gắn kết họ vào lúc bình minh. “Ra tới bờ sông, chỗ này hoàn toàn yên tĩnh, chỉ thấy hơi oi bức. Ianinca chạy theo những hòn đá nhăn xuống tận mép nước. - Xuống đi anh, trong lúc bố còn đang ngủ; em sẽ chỉ cho anh xem vườn cảnh của em. Hoa rồng rồng bắt đầu nở đấy. Anh biết hoa rồng rồng không? Nó chỉ toả hương vào lúc bình minh, hương bay ngào ngạt”. Và trước một trận đánh đơn độc chỉ còn một mình trung úy chỉ huy 22 tuổi là anh, anh chờ đợi nổ tung cả bản thân mình. Nhưng muốn làm công việc vĩ đại đó vì lòng dũng cảm hi sinh cho đất nước, anh cần chờ đến bình minh. Vì sao vậy? Anh đã bị thương kiệt quệ sức lực, không còn có thể tiến đánh hoặc nấp chờ giặc lúc đêm tối. Anh đành nằm phơi mình trên đường cái, chờ bình minh thức dậy, lúc đó kẻ địch sẽ đi trên đường và hi vọng tiêu diệt kẻ thù họa may ra mới thực hiện được. “Khoảng thời gian đó băng giá và buốt lạnh cứ thấm dần vào nội tạng, anh cảm thấy rất rõ. Tuy đang ở trong trạng thái mơ mơ tỉnh tỉnh, nhưng anh vẫn tri giác được cái lạnh giá đột nhập vào cơ thể kiệt quệ của anh. Anh cần cố phải sống, chờ đến bình minh”. Tình yêu mở đầu vào lúc bình minh và cố sống - không cho phép mình được chết dù cơ thể đã cạn kiệt - tới bình minh để thực hiện nhiệm vụ cao cả của mình hi sinh cho tổ quốc vĩ đại. Toàn bộ truyện toát lên khí thế anh hùng của lớp trẻ được rèn luyện và giáo dục, trung thành vì tổ quốc. Đất nước cần và mãi mãi cần những con người anh hùng như thế, như trung úy 22 tuổi Ivanôpxki trong truyện này. Tác giả Vasil Bykaŭ đã từng có nhiều truyện được dịch ra tiếng Việt ở Việt Nam, như các truyện vừa đầy xúc động Bài ca núi Anpơ, Phát tên lửa thứ ba, Xôtnhicôp ... “ Gắng Sống Đến Bình Minh" cũng là một loại truyện đầy bút lực của nhà văn. Tất cả những tình huống đầy kịch tính, hiểm nghèo xảy ra với người chiến sĩ Xô Viết, tưởng chừng có thể đánh quỵ ý chí của họ. Nhưng không, bằng sức mạnh tinh thần, bằng đạo đức chân chính của người chiến sĩ vì tổ quốc - như Ivanôpxki - họ vượt khỏi sự gục ngã, không tuyệt vọng buông xuôi mà cố tìm một con đường, một cách để chiến thắng anh dũng vì tổ quốc. Truyện làm chúng ta thật sự cảm động và tin tưởng vào con người - những con người bắt nguồn từ một nền giáo dục trong sáng, rèn luyện ý chí mạnh mẽ với đạo đức của người anh hùng. “Gắng Sống Đến Bình Minh" luôn mang tới những cảm giác mới cho mọi người chúng ta và vì vậy, truyện luôn luôn là cần thiết và có ích. Cũng cần phải nói tới nghệ thuật xây dựng nhân vật và cách kết cấu tác phẩm giúp ta có cái nhìn đầy đủ, không nhàm chán. Nhà xuất bản xin được giới thiệu “Gắng Sống Đến Bình Minh” từ bản dịch của PGS. TS. Nguyễn Trọng Báu và Thành Châu tới các bạn đọc. Nhà xuất bản Văn Hóa Thông tin *** Bị cóng lạnh vì rét buốt, nhưng dù sao Ivanôpxki vẫn tỉnh lại được, anh nhớ ra ngay anh đang ở đâu và cần phải làm gì. Mục đích cuối cùng của anh vẫn sống trong anh ngay cả khi anh bất tỉnh, anh chỉ không biết rằng anh đã bị ngất bao lâu và không biết mình có còn khả năng nữa không. Phút đầu tiên tỉnh lại anh lo sợ mình đã bị chậm trên đường im ắng, không có một tiếng động nào vọng tới. Gió rít từng cơn trên cánh đồng và bỗng một trận gió tuyết thốc tới phủ kín đến tận vai anh, đôi cánh tay tê dại đến nỗi những ngón không sao cử động nổi. Nhưng anh vẫn nhớ phải bò cho được tới đường cái, chỉ đến tận đấy cuộc hành trình của anh mới được coi là kết thúc. Một cuộc giao tranh tuyệt vọng với tuyết lại bắt đầu, Ivanôpxki bò chậm, chỉ mong mỗi phút được một mét, không hơn. Sức đã kiệt lắm rồi, anh không còn tựa được lên bằng khuỷu tay, mạng sườn ngập sâu vào tuyết và sức tựa chủ yếu bằng chân. Anh cũng không hiểu sao chân bị thương lúc này không cảm thấy đau. Nhưng ở ngực tất cả lại như đang bị thiêu đốt, mọi đau đớn bây giờ như tập trung cả ở đây. Anh rất sợ, một lần nữa máu lại ộc ra khỏi họng, đến lúc đó đối với anh, mọi cái sẽ kết thúc, vì thế anh tránh thở sâu, anh không cho phép mình khạc nhổ ra. Anh giữ gìn lá phổi đã bị bắn thủng như giữ một thứ cần nhất, vì những giây phút cuối cùng của đời anh hoàn toàn phụ thuộc vào nó. Thể lực của Ivanôpxki đã giảm sút tới mức quá tồi tệ và anh rất hiểu điều đó. Còn tri giác của anh, giống như một diễn viên đi trên dây, luôn luôn đung đưa giữa cái đang tồn tại và cái mê man bất tỉnh, bát cứ lúc nào cũng sẵn sàng rơi vào cái chết, anh cố sức chịu đựng cái đau đớn quá lớn đang choán hết tâm trí. Anh không cho phép mình bị mê man bất tỉnh chừng nào chưa tới đường. ... Mời các bạn đón đọc Gắng Sống Đến Bình Minh của tác giả Vasil Bykau.

khi bình minh đến truyện dịch