phế hậu xoay người ký

Đăng nhập / Đăng ký . Cái Thế Ma Quân Chương 304 : ' phế nhân. Người đăng: Hoàng Hạc . Chương trước Chương tiếp . Tuỳ chỉnh Vì vậy, vì để tránh cho lưu lại hậu hoạn, coi như là không thể giết ba người này, như vậy sẽ phải phế bọn hắn. Nghĩ đến lần này, Lục Phế Hậu Xoay Người Ký Chương 108 « Chương Trước Quản Lý Sửa Chương Cài Đặt Hiển Thị Chương Tiếp » "Nương nương thấy thế nào?" Liễu Thượng cung hỏi. "Trở ngại chắc chắn sẽ có, nhưng không biết sẽ đến mức nào." Cố Vân Tiện trả lời. "Nương nương muốn tự mình âm thầm nghĩ cách sao?" Cố Vân Tiện ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, "Không được. Quyết định này có hiệu lực kể từ ngày ký, ban hành. Điều 3. + Nhiễu ảnh B-line: do dày vách liên tiểu thuỳ và trên người bệnh có hội chứng kẽ-phế nang có tụ dịch khoảng kẽ, hướng thẳng đứng, tăng âm, xuất phát từ màng phổi hoặc từ vùng đông đặc. Nàng cuối cùng bị phế truất hậu vị, bị ban cho cái chết thưởng rượu Sống lại một đời, đột nhiên tỉnh khỏi giấc mộng si. Thân ở hoàn cảnh bị phế xấu hổ, nàng hao tổn tâm cơ chỉ vì xoay người thượng vị, báo thù rửa hận. Nhưng mà điều khiến cho nàng bất ngờ chính là, hoàng đế từng đối xử với nàng như giày cũ vứt đi. Phế Hậu Xoay Người Ký - (Chương 41) - Tác giả Ngôn Tình Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Rencontre Sous X Didier Van Cauwelaert Résumé. Tác giả Ngôn TìnhThể loại Ngôn TìnhNguồn Chuyển ngữ An Yên, Rùa LườiTrạng thái Còn TiếpSố chương 156Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 8 tháng trước Cố Vân Tiện đã từng là một nàng mẫu nghi thiên hạ và là chính thê của hoàng đế. Cô ấy mang trong lòng tình cảm mãnh liệt với đế vương như một thiếu nữ yêu mến người tình, nhưng đế vương không có tình cảm với cô ấy. Cuối cùng,... Cố Vân Tiện bị phế truất và bị dẫn đến cái chết thê thảm bởi rượu độc. Sau khi sống lại một lần nữa, Cố Vân Tiện tỉnh dậy từ giấc mộng u ám. Cô ấy phải sống trong hoàn cảnh một người bị phế xấu hổ và đau khổ tâm cơ chỉ vì muốn được thượng vị và trả thù. Tuy nhiên, điều bất ngờ nhất trong cuộc đời của Cố Vân Tiện là thấy rằng đế vương từng xử sự với cô ấy như một đôi giày cũ, bỏ đi quên lại. Bây giờ, đế vương lại yêu thương và chân thành với cô như chưa từng có hôm nào. “Chính vì thế, nhân vật như vậy dù có đắc tội Tả tướng cũng không sợ mất mạng.” Liễu thượng cung nói “Cho dù là Tả tướng, cũng không thể đi giết hắn.”Điều này Cố Vân Tiện hiểu rõ. Vị Thôi công tử kia bởi vì vạch tội quyền thần mà bị hãm hại, nếu chết sẽ lập tức trở thành tấm gương cho người đọc sách trong thiên hạ, mà Tả tướng Chu Thế Đảo cũng sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Chu Thế Đảo tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn như vậy.“Cho nên, trong lúc vô tình vị Thôi công tử này đã giúp chúng ta một đại ân?” Cố Vân Tiện nói “Hay nói, hắn là tay chân của mẫu hậu…”“Không phải ai gia an bài đâu.” Thái hậu thản nhiên nó “Loại người đọc sách kiêu ngạo này coi trọng nhất là khí tiết, liệu có chịu cam tâm để một vị phu nhân trong thâm cung sai bảo sao? Lần này chỉ là trùng hợp, ai gia vốn có kế hoạch khác làm suy yếu Chu Thế Đảo, nhưng chuyện vạch tội vừa rồi, cũng giúp ai gia tiết kiệm rồi.”Trong lòng Cố Vân Tiện cảm khái, dừng một chút mới hỏi “Hắn, tên là gì?”Liễu Sắc lại cười nói “Bởi vì hắn được sinh ra đầu tiên nên tên có một chữ Sóc, tự là Cảnh.”Thôi Sóc, tự là Vân Tiện ghi nhớ trong lòng, nàng có chút hiếu kỳ về vị lang quân tuấn mỹ như thần tiên này. Khi đó nàng còn chưa biết, sau này bọn họ sẽ gặp nhau dưới tình huống như vậy, cho đến già vẫn dây dưa không như thái hậu suy đoán, không có Chu Thế Đảo lãnh đạo, uy lực đám đại thần phản đối phục lập liền giảm đi. Mặc dù có Lễ bộ thượng thư Tống Tề dẫn đầu, nhưng vẫn liên tiếp thất bại, rất nhanh đã bị phái quan viên ủng hộ phục lập chiếm thượng phong. Tình hình nghiêng về một bên, không có gì đáng xem cho lắm, cuối cùng Cố Vân Tiện cũng lười nghe chuyện tiến triển trên triều, an tâm ở Điện Trường An chép kinh, pha trà, ngày ngày trôi qua cực kỳ nhàn tảo triều ngày hai mươi lăm tháng ba đó, xảy ra biến bộ thượng thư Tống Tề gần đây nếm đủ loại chèn ép, tay cầm thẻ ngọc, dõng dạc nói to trong điện “Tiên đế lập nữ nhân Cố gia làm hậu, đem gia đình một người bình thường đề bạt thành một đại gia tộc thiên hạ không ai không biết. Hôm nay bệ lại lại muốn lập nữ nhân Cố gia làm hậu, chẳng lẽ không sợ họa Ôn thị tái diễn sao?”Sấm dậy đất bằng, ầm ầm nổ thị trong miệng Tống Tề chính là đệ nhất thế gia của Đại Tấn lúc trước. Sau khi thái tổ lập nước, lập thê tử kết tóc Ôn thị làm hậu, làm mẫu nghi thiên hạ. Dựa vào vinh quang gia tộc cùng những đệ tử tài trí xuất chúng, Ôn thị mấy chục năm liền đều ở trên đỉnh quyền lực, thậm chỉ còn xây dựng quyền lực cao hơn so với hoàng Tông Hoàng đế sau khi lên ngôi, mặc dù cũng lập nữ tử Ôn thị làm hậu lại âm thầm ẩn nhẫn nhiều năm, phí bao tâm huyết mới có thể nhổ hết gốc rễ thế lực rắc rối mấy chục năm của Ôn thị, làm cho một đại gia tộc Ôn thị rời khỏi Dục Đô quay lại quê kia Trung Tông Hoàng đế tuyển phi chỉ lựa chọn quý nữ trong những gia tộc tài phiệt thế gia, nhưng đến đời Văn Tông Hoàng đế liền chọn những người gia thế trong sạch từ trong dân gian, cho dù là tuyển nữ quan trong gia đình có người làm quan thì chức quan cũng không thể quá cao. Quy định này đơn giản là vì có bài học trước đó từ Ôn thị, không muốn lại có họa ngoại thích chuyên quyền.“Lúc trước, Ôn thị quyền thế hiển hách cũng chỉ có hai vị hoàng hậu là Đoan Nghi và Trinh Thục. Nay một nhà Cố gia lại liên tục có hai vị hoàng hậu, thần cực kỳ lo sợ! Sợ triều đình lại gặp họa, sợ nỗi khổ tâm của Trung Tông Hoàng đế lại như nước đổ biển!” Tống Tề nói xong lời cuối đã khóc lóc nghẹn ngào, thảm thiết quỳ gối trong đại điện nặng nề dập đế ngồi trên ngự tọa chín bậc, lạnh nhạt thăm dò hắn hồi lâu mới chậm rãi nói “Lời ái khanh, trẫm đã biết, chắc chắn sẽ suy xét cẩn thận.”***Tin tức truyền đến Điện Trường Tín, Thái hậu tức giận đến nỗi đập vỡ một chén trà “Lão thất phu Tống Tề này!”Cố Vân Tiện phân phó cung nữ quét dọn mảnh vỡ trên đất, lúc này mới mang khăn đến cho Thái hậu để bà lau đi những vệt nước tung tóe “Mẫu hậu đừng tức giận, cẩn thận thân thể.”“Ai gia sao lại không tức giận cho được?” Thái hậu nghiến răng nghiến lợi, “Ngay cả Ôn thị cũng lôi ra được, quả nhiên là muốn ngăn cản con leo lên hậu vị bằng bất cứ giá nào mà!”“Lời nói này của Tống Thượng thư không hợp lý, Cố gia ta sao có thể so được với Ôn thị?” Cố Vân Tiện nhíu mày, “Quyền lực Ôn thị trong triều đình mấy chục năm không chỉ dựa vào con gái trở thành hoàng hậu mà còn vì binh sĩ trong tộc rất xuất sắc. Huống chi từ khi Đại Tấn lập nước, Ôn thị cũng là quan lại trâm anh nhiều thế hệ, đệ tử nhiều thế hệ đều làm quan, gia phong vô cùng nghiêm cẩn. Nhưng Cố gia ta lúc trước cũng chỉ là dân chúng bình thường, toàn bộ đều nhờ vào mẫu hậu người trở thành hoàng hậu mới có ngày hôm nay, trong tộc cũng không có nam tử nào đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong triều. Cho dù là nhìn từ phương diện nào, Cố gia ta đều khó có khả năng trở thành Ôn thị tiếp theo!”“Những đạo lý này con nghĩ Tống Tề không rõ sao?” Thái hậu lạnh lùng nói, “Trong lòng của hắn cũng hiểu rõ, nhưng vẫn lấy Ôn thị ra làm cớ, đơn giản chỉ là vì điều này có lợi cho bọn hắn.”Cố Vân Tiện im lặng. Lúc trước Ôn thị quyền thế ngập trời là hạng người gì, bọn họ mặc dù chưa từng trải qua, chỉ được đọc qua trên sử sách. Việc khống chế cục diện cả triều này, không phải thế gia quý tộc thì khó có thể làm được, khiến cho hàng vạn hàn môn sĩ tử phải sợ hãi. Mà trong triều hôm nay quan viên cũng chỉ là xuất thân hàn môn. Cho dù có một phần vạn khả năng, bọn họ cũng không cho phép xuất hiện một Ôn thị thứ hai. Lời của Tống Tề, quả thật rất dễ khiến cho chư thần hùa hôm nay điều nàng quan tâm nhất không phải đám triều thần đó nghĩ gì. Nàng nhìn nước trà trong veo trong chén sứ, từng vòng gợn sóng, giống như tâm thần bất định giờ phút này của với việc này, bệ hạ có suy nghĩ như thế nào?Đêm đến, hoàng đế vẫn chưa sủng hạnh hậu cung, Cố Vân Tiện sau khi rửa mặt, đang chuẩn bị đi ngủ, lại có người ở Đại Chính cung đệ Lữ Xuyên tiến lên hành lễ, cười nói “Bệ hạ sai thần đến đón nương tử qua đó.”Nàng kinh ngạc “Qua đó? Đi đâu?”“Nghe nương tử hỏi kìa, tất nhiên là đến Đại Chính cung rồi.”Sau một chén trà, Cố Vân Tiện choàng lên người chiếc áo khoác gấm hoa sắc xanh, ngồi vào kiệu liễn màu đỏ. Mười hai cung nhân tay cầm đèn lưu ly, đi trước dẫn đường, đi về phía Đại Chính củ quốc triều, phi tần thị tẩm, sẽ được quân vương sủng hạnh ở tẩm cung hoặc được đến phục thị tại Đại Chính cung. Lúc trước, Cố Vân Tiện đã từng ngồi kiệu liễn như thế, được người nâng lên đi đến Đại Chính cung, khi đó kiệu nàng ngồi chính là kiệu vàng dành cho Hoàng hậu, mà không phải là loại kiệu liễn màu đỏ thẫm nàng đến, Hoàng đế đang ở tiền điện xem tấu chương. Trong điện có chút oi bức, hắn không tự giác nhíu mày, ngẩng đầu liền nhìn thấy một bóng hình cao gầy yểu điệu đứng ở cạnh cửa. Ánh nến hắt bóng nàng lên tường như khắc lên một bức tranh mỹ nữ, xinh đẹp, yên không phát giác ra môi mình hơi cong lên “Vân nương, nàng đến rồi.”Cố Vân Tiện tiến lệ, dịu dàng khẽ chào, mái tóc búi nửa rủ xuống một đoạn trước ngực “Thần thiếp tham kiến bệ hạ.”Hắn vươn tay về phía nàng, nàng giương mắt, đặt tay mình vào tay hắn.“Bệ hạ gọi thần thiếp đến là có chuyện cần làm sao?”Hắn nhướng mày cười cười có chút ranh mãnh “Đêm hôm khuya khoắt trẫm gọi nàng tới, nàng nói xem là vì cái gì?”Thấy gò má nàng ẩn hiện một rặng mây đỏ, hắn lắc đầu cười nói “Được rồi, không đùa nàng nữa, hôm nay chuyện trên triều huyên náo khiến tâm trẫm phiền hà, muốn nghe nàng đàn một khúc thôi.”Hắn đề cập đến chuyện trên triều, Cố Vận Tiện không đổi sắc mặt, gật đầu nói “Dạ.”Đàn được đặt bên cạnh cửa sổ, lúc Cố Vân Tiện ngồi xuống, một ý nghĩ chợt hiện ra trong đầu nàng. Rất mạo hiểm, cực kỳ mạo hiểm. Nhưng đáng để thử một lần. Hít sâu một hơi, nàng quyết định. Cho dù thế nào, tuyệt đối không thể để mặc những triều thần kia chi phối nàng và Cố gia, thao túng vận mệnh của đế vẫn luôn chăm chú nhìn nàng. Nàng cởi áo choàng ngoài, bên trong là một bộ váy áo màu trắng. Theo động tác nàng ngồi xuống, phần đuôi áo rủ xuống mặt đất, trải thành một vòng tròn, như một đóa hoa cực lớn. Mà nàng ngồi giữa nhị hoa, vui vẻ đánh đàn, giống như một con ong chúa ở trong đóa hoa. Không, không nên gọi là ong chúa. Ong chúa đều xinh đẹp diễm lệ mà nàng da trắng mắt đen, khí chất không màng danh lợi còn không phải là loại yêu vật câu người nhiếp phách sao. Còn có, khúc đàn nàng đang đàn, cao siêu như vậy, lại khiến cho tâm tình bực bội nửa ngày của hắn bình tĩnh lại, lông mày cau có cũng tự giác giãn khiến hắn cảm thấy tĩnh lặng. Xong một khúc, hai người đều không nói sau đó, hắn chậm rãi nói “Làn điệu thanh lệ du dương, mang theo một sự tiêu dao vui vẻ, nghe được chỉ khiến lòng người thư thái, là một thủ khúc hay. Tên gì?”“Hồi bẩm bệ hạ, khúc này gọi là Theo cuồng phong’.”“Theo cuồng phong’? Cái tên thật tiêu sái. Trẫm chưa từng nghe qua, nàng học được ở đâu?”Cố Vân Tiện chỉ thoáng do dự, liền mỉm cười đáp “Là lúc trước thần thiếp nhìn thấy trong một bản cầm phổ ở Điện Tiêu Phòng.”“Cầm phổ ở Điện Tiêu Phòng,” Hoàng đế nói khẽ, “Vậy chắc là do vị hoàng hậu nào đó trước kia để lại?”Cố Vân Tiện nói “Bệ hạ đoán đúng ạ, khúc nhạc này là năm đó Trinh Thục Hoàng hậu mười ba tuổi cùng viết với Trung Tông Hoàng đế.”Nàng nói đến Trinh Thục Hoàng hậu, đôi mắt sắc bén của hắn lóe lên, im lặng không nói gì.“Thần thiếp nhìn thấy thủ khúc này, mới hiểu được thì ra ghi chép sử sách cũng không hoàn toàn là toàn bộ sự thật.” Nàng nói, “Trên sách đều nói Trinh Thục Hoàng hậu đoan chính phong nhã, dáng vẻ cao hoa, chính là một mẫu nghi thiên hạ’. Nhưng bệ hạ nghe thủ khúc này, có thể tiêu sái cao siêu đến mức nào? Nhưng quả thật bản tính của Trinh Thục Hoàng hậu đúng là người rộng rãi, luôn muốn tiêu dao vui vẻ.”Hắn nhớ lại khúc đàn vừa nghe, nói khẽ “Xác thực là thế.”“Cho nên, thần thiếp cảm thấy bị sử sách lừa gạt. Có một số việc chúng ta không chứng kiến, ít nhất, không hoàn toàn đúng như vậy.”Hắn nhìn nàng “Vân nương nói như vậy, rốt cuộc là muốn thể hiện điều gì?”Nàng trầm mặc một lúc, nói “Thật ra, chuyện trên triều hôm nay, thần thiếp cũng đã biết.” Vẻ mặt nàng bình tĩnh “Những lời nói đó của Tống Thượng thư, thần thiếp không thích nghe.” Thể loại Cung đình, nghịch tập, song trọng sinh, ngược luyến, HEBìa LynnEdit Liệt Hỏa Các & Lynn’s HouseVăn ánĐời trước của Phương Như chỉ có thể dùng hai từ "bi thảm"Nàng là Hoàng Hậu, nhưng lại không được sủng ái, còn bị phế đi danh hào, sau đó là ban lấy ly rượu độc, cay rát và cơn đau buốt từ yết hầu đến dạ dày khiến nàng bừng tỉnhNơi cung cấm này, đầy rẫy máu tươi, thi cốt và oan hồnDĩ nhiên ngang với đó chính là lợi ích và cám tranh, không nên tranh, tranh được, không tranh được,Kiếp này nàng đã tinh tường hiểu đường phía trước đã định sẵn trải đầy bụi gai đao kiếm,Mà chiếc phượng ấn đã không còn thuộc về mình,Liệu nàng còn có thể chấp chưởng lần nữa? Ngôn Tình Nguồn Chuyển ngữ An Yên, Rùa Lười 76,634 Dừng 123511 08/10/2022 Đánh giá từ 8 lượt Bạn đang theo dõi truyện Phế Hậu Xoay Người Ký của tác giả Hồi Sênh, truyện ngôn tình sủng xoay quanh Cố Vân Tiện từng là mẫu nghi thiên hạ, chính thê của hoàng đế, ngày về mang tâm tư thiếu nữ ái mộ đế vương của đế vương vốn không có tình cảm. Nàng cuối cùng bị phế truất hậu vị, bị ban cho cái chết thưởng rượu độc. Sống lại một đời, đột nhiên tỉnh khỏi giấc mộng si. Thân ở hoàn cảnh bị phế xấu hổ, nàng hao tổn tâm cơ chỉ vì xoay người thượng vị, báo thù rửa hận. Nhưng mà điều khiến cho nàng bất ngờ chính là, hoàng đế từng đối xử với nàng như giày cũ vứt đi. Nay lại thật tâm yêu nàng của đời này.. Mời các bạn cùng theo dõi truyện và ủng hộ Tên gốc Trọng sinh phế hậu xoay người ký Tác giả Hồi Sênh Thể loại trọng sinh, cổ đại, cung đình, ngược nam Độ dài 148 chương + 8 ngoại truyện Tình trạng bản gốc hoàn chính văn và ngoại truyện Tình trạng edit đã hoàn Bìa Lynn Bản gốc thuộc về Tấn Giang và tác giả Edit Liệt Hỏa Các & Lynn’s House Ngoài ra còn có sự trợ giúp từ Quick Translator, Google, Baike Ngày mở hố Ngày hoàn VĂN ÁN Thất sủng, phế truất, ban chết, đây là kiếp trước của nàng. Mãi tới khi rượu độc rót vào miệng, mới như chợt tỉnh mộng. Trong cung điện này, tràn ngập oan hồn và máu tươi, Cũng tràn ngập lợi ích và cám dỗ. Nên tranh, không nên tranh, tranh được, không tranh được, Kiếp này nàng đã tinh tường hiểu hết. Con đường phía trước đã định sẵn trải đầy bụi gai đao kiếm, Mà chiếc phượng ấn đã không còn thuộc về mình, Liệu nàng còn có thể chấp chưởng lần nữa ? POSTER & COVER MỤC LỤC TIẾT TỬ Chương 1 QUYỂN 1 NAY Đà KHÁC Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 QUYỂN 2 QUÂN ÂN NHƯ RƯỢU ĐỘC Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 QUYỂN 3 ĐÔI BÊN TƯƠNG TƯ KHÔNG BIẾT Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 QUYỂN 4 PHIỀN MUỘN VẪN NHƯ CŨ Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 QUYỂN 5 MỸ NHÂN CÁCH TẦNG MÂY Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 PHIÊN NGOẠI Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 HOÀN TRUYỆN ĐƯỢC EDIT VÀ CHIA SẺ PHI THƯƠNG MẠI HÃY ĐỌC BẢN EDIT Ở TRANG CHÍNH CHỦ ĐỂ TÔN TRỌNG CÔNG SỨC CỦA MÌNH

phế hậu xoay người ký